Twelve years ago, I packed my whole life into a suitcase, leaving the country I was born in and moving with my family to a foreign land. Surrounding me were tears rolling down the faces of relatives and friends, people I had grown up with, people I loved. Ten-year-old me did not understand much, but I could feel how heavy the atmosphere was. There was sadness that lingered even after the hugs and goodbyes. Part of my little self was excited. I imagined America would be full of adventure; I envisioned big cities, bright lights, and a new beginning in life. In my head, it was going to be exciting, fast, and thrilling, like something out of a movie. I soon came to the realization that the journey ahead would be so much more than exciting; it would be confusing, uncomfortable, beautiful, and life-changing. This is where it all began.
I woke up the next morning 8,392 miles away from home. It was my first day of school in the United States. As I stepped into the building, my mind sprang into fear, and questions popped up: Will I ever fit in? Will I ever make any friends? Is my English good enough?
The first person I encountered was a warm, cordial lady who greeted me with a smile and a hug. I panicked because, back in my hometown, we do not greet people with a hug. I did not know what to do and just stood there with my two hands at my side. After that day, I struggled in school due to my limited English. My first math test finally arrived; I told myself, “It is okay, it will just be all numbers. I do not have to worry about the English part.” Turns out, I was wrong. When I stared at the A4 paper on the table, I realized it was all word problems. I came across the word “dozen.” I did not know how many were in a dozen because of my limited English, so I approached the teacher and asked her, “How many are in a dozen?” The class started to giggle, and someone said, “Twelve, obviously.” After that, I burst home, cried, and hid in my room. The next morning, I wanted to tell my parents that we didn’t belong here, that we should go back. But when I stepped out of that room, I pictured my parents waking up at 5 a.m. to get our lunch ready, wiping the snow off the van, and taking us to school. They had worked hard all their lives so they could send all three of their kids to school. Is this what I want to do to them?
After that day, I was determined to work hard and make them proud. I started to immerse myself in American culture. I began to make friends and learn the language with a lot of help from tutors at my school. My grades gradually improved, and I got involved in sports; later, I became the captain of the field hockey team. I stayed active in student government. Culture shock and language barriers have always been there, but I learned to navigate them. I have always been that Asian girl with grammar and punctuation issues in my teachers’ eyes.
Looking back, I immersed myself in the culture so quickly that I am now in college as a first-gen student. I have come a long way. Today, I am here with the best version of myself, with more to reveal as I gain new experiences.
This journey, from the scared girl who didn’t know what a “dozen” meant to a first-generation college student, has shaped me in every way. I carry the strength of my parents, the sacrifices of my family, and the lessons that came from not giving up. I’m still learning, still growing, and still writing my story. And this is just the beginning.
One Story at a time,
Han’s Signature
Đóng Gói Cả Cuộc Đời Vào Một Chiếc Vali
Mười hai năm trước, tôi đã đóng gói cả cuộc đời mình vào một chiếc vali, rời bỏ đất nước nơi tôi được sinh ra và cùng gia đình chuyển đến một vùng đất xa lạ. Xung quanh tôi là những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt của họ hàng và bạn bè, những người tôi đã lớn lên cùng, những người tôi yêu thương. Cô bé mười tuổi là tôi khi đó không hiểu nhiều, nhưng tôi cảm nhận được bầu không khí nặng nề đến nhường nào. Nỗi buồn vẫn còn đọng lại, ngay cả sau những cái ôm và lời tạm biệt.
Một phần trong tôi lúc đó lại thấy hào hứng. Tôi tưởng tượng nước Mỹ sẽ đầy phiêu lưu. Tôi hình dung ra những thành phố lớn, ánh đèn rực rỡ, và một khởi đầu mới cho cuộc sống. Trong đầu tôi, mọi thứ sẽ thật thú vị, nhanh chóng và hồi hộp, như trong phim. Nhưng rồi tôi sớm nhận ra hành trình phía trước không chỉ là sự hào hứng; nó còn là sự bối rối, không thoải mái, nhưng cũng đầy vẻ đẹp và thay đổi cuộc đời tôi. Mọi thứ bắt đầu từ đây.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy ở nơi cách nhà 8.392 dặm. Đó là ngày đầu tiên tôi đi học ở Mỹ. Khi bước vào ngôi trường mới, tâm trí tôi tràn đầy nỗi sợ hãi, và hàng loạt câu hỏi hiện lên: Liệu mình có thể hòa nhập không? Liệu mình có kết bạn được không? Tiếng Anh của mình có đủ tốt không?
Người đầu tiên tôi gặp là một cô giáo thân thiện, niềm nở chào đón tôi bằng nụ cười và một cái ôm. Tôi hoảng loạn vì ở quê hương tôi, chúng tôi không chào nhau bằng cách ôm. Tôi không biết phải làm gì và chỉ đứng đó với hai tay buông thõng.
Từ sau hôm đó, tôi gặp nhiều khó khăn ở trường vì tiếng Anh còn hạn chế. Bài kiểm tra toán đầu tiên đến, tôi tự nhủ: “Không sao đâu, toàn là con số thôi, mình không cần lo về phần tiếng Anh.” Nhưng tôi đã sai. Khi nhìn tờ giấy A4 đặt trên bàn, tôi nhận ra đó là toàn bài toán có lời. Tôi gặp từ “dozen” mà không biết nó có nghĩa là bao nhiêu, nên tôi đến hỏi cô giáo: “Thưa cô, một dozen là bao nhiêu ạ?” Cô nhìn tôi, rồi quay sang lớp và hỏi: “Một dozen là bao nhiêu các em?” Cả lớp bắt đầu cười khúc khích, và ai đó nói: “Mười hai, tất nhiên rồi.”
Hôm đó tôi về nhà, bật khóc và trốn trong phòng. Sáng hôm sau, tôi muốn nói với ba mẹ rằng chúng ta không thuộc về nơi này, rằng chúng ta nên quay về Việt Nam. Nhưng khi bước ra khỏi phòng, tôi tưởng tượng ra cảnh ba mẹ dậy lúc 5 giờ sáng để chuẩn bị bữa trưa, lau tuyết khỏi chiếc xe van và đưa chúng tôi đến trường. Họ đã làm việc chăm chỉ cả đời chỉ để cho ba đứa con được đến trường. Đây có phải là điều tôi muốn làm với họ không?
Sau ngày hôm đó, tôi quyết tâm học hành chăm chỉ để khiến ba mẹ tự hào. Tôi bắt đầu hòa nhập vào văn hóa Mỹ. Tôi kết bạn và học tiếng Anh với sự giúp đỡ từ các gia sư trong trường. Thành tích học tập dần được cải thiện, tôi tham gia thể thao, và sau này trở thành đội trưởng đội hockey. Tôi còn tham gia vào chính quyền học sinh. Cú sốc văn hóa và rào cản ngôn ngữ luôn hiện hữu, nhưng tôi đã học cách vượt qua chúng. Tôi luôn là “cô bé châu Á với lỗi ngữ pháp và chấm câu” trong mắt các giáo viên.
Nhìn lại, tôi đã hòa nhập vào nền văn hóa này nhanh đến mức giờ đây tôi đang học đại học, là sinh viên thế hệ đầu tiên trong gia đình. Tôi đã đi một chặng đường rất dài. Giờ đây, tôi đang sống là phiên bản tốt nhất của chính mình, và vẫn còn nhiều điều để khám phá trong hành trình phía trước.
Hành trình từ một cô bé sợ hãi không biết “dozen” là gì, đến một sinh viên đại học thế hệ đầu tiên, đã định hình tôi theo nhiều cách. Tôi mang trong mình sức mạnh của ba mẹ, sự hy sinh của gia đình, và những bài học từ việc không bỏ cuộc. Tôi vẫn đang học hỏi, đang trưởng thành, và vẫn đang viết tiếp câu chuyện của riêng mình.

Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân
