Another day. Another mask.
The smile I wear isn’t mine—it’s a shield, cracked and tired. I say, “I’m okay.” But the truth echoes louder inside me: I’m fighting a reality that won’t change just because I want it to.
I’m breathing. I wake up. I show up to work, to class. I take care of everyone else. I smile when it’s expected. I laugh at the right moments.
From the outside, it looks like I have it all together—like I’m fine, like I’m happy.
But the truth is… I’m not fine. I’m drowning slowly.
I think the moment I started pleasing people—trying to make everyone else happy—was the moment I began wearing this mask. Without it, my life would look miserable, almost empty. I can’t even remember the last time I felt genuinely happy. When I’m not trying for others, I feel like I’m just another living soul, existing… not living.
I don’t really know what it feels like to be loved. But I know I want to feel it. Even if I can’t explain it fully, I crave it with everything in me.
But I’m scared.
Scared of getting hurt.
Scared of being abandoned.
Scared of trusting too much.
Scared of going all in.
And yet, I still do. I give and give. I sacrifice my peace, who I am, just to feel loved.
I’m tired.
Tired of putting on that smile every day.
Tired of pretending I’m okay.
I know life isn’t perfect. I know everyone has to learn their lessons and go through their own storms. I understand that.
But why does it have to be this hard?
One Story at a time,
Han’s Signature
Mỉm cười giữa cuộc đời
Một ngày nữa. Một chiếc mặt nạ nữa.
Nụ cười tôi mang không phải của tôi—nó là một tấm khiên, đã nứt nẻ và mệt mỏi. Tôi nói: “Tôi ổn.” Nhưng sự thật vang vọng rõ hơn bên trong: tôi đang chiến đấu với một thực tại sẽ chẳng thay đổi chỉ vì tôi muốn nó như vậy.
Tôi vẫn thở. Tôi thức dậy. Tôi đến nơi làm, đến lớp học. Tôi chăm sóc mọi người xung quanh. Tôi cười khi người ta mong đợi. Tôi cười đúng lúc, đúng chỗ.
Từ bên ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi mạnh mẽ, tôi ổn, tôi hạnh phúc.
Nhưng sự thật là… tôi không ổn. Tôi đang chìm dần, chậm rãi.
Tôi nghĩ khoảnh khắc tôi bắt đầu làm hài lòng người khác—cố gắng khiến mọi người hạnh phúc—cũng là lúc tôi bắt đầu đeo chiếc mặt nạ này. Nếu không có nó, cuộc sống của tôi sẽ thật thảm hại, gần như trống rỗng. Tôi thậm chí không nhớ lần cuối cùng mình thật sự cảm thấy hạnh phúc là khi nào. Khi tôi không cố gắng vì người khác, tôi cảm thấy mình chỉ như một linh hồn đang tồn tại… chứ không phải sống.
Tôi không thật sự biết cảm giác được yêu là như thế nào. Nhưng tôi biết tôi muốn cảm nhận nó. Dù không thể diễn tả hết bằng lời, tôi khao khát điều đó bằng tất cả những gì tôi có.
Nhưng tôi sợ.
Sợ bị tổn thương.
Sợ bị bỏ rơi.
Sợ tin tưởng quá nhiều.
Sợ trao đi tất cả.
Thế nhưng, tôi vẫn làm. Tôi vẫn cho đi, vẫn hy sinh bình yên của chính mình, hy sinh cả con người mình… chỉ để cảm thấy được yêu.
Tôi mệt rồi.
Mệt vì phải mang nụ cười đó mỗi ngày.
Mệt vì phải giả vờ rằng mình ổn.
Tôi biết cuộc sống không bao giờ hoàn hảo. Tôi biết ai rồi cũng phải học những bài học riêng và đi qua cơn bão của chính mình. Tôi hiểu điều đó.
Nhưng… tại sao nó lại phải khó đến thế?
Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân
