“Some moments change you quietly. Others rewrite your story completely.”
“If every choice leads us somewhere, then was it destiny that brought us here… or simply a string of fragile, human decisions?”
When I was applying to college, I wrote my entire essay about one belief: that everything happens for a reason. Back then, I truly believed life would be smooth and easy, like a fairytale that would keep unfolding perfectly. Now I’m 21, about to graduate college, and I’ve changed a lot. That Disney princess story I once imagined has slowly faded as I’ve stepped into reality. I experienced my first turbulence, my first real love — the kind that makes you believe you could hold someone’s hand until the end of time.
I find myself asking, What will the future hold? I still want to believe that as long as we have each other, everything will be alright. But then the what ifs start creeping in. What if I never stayed back here in Colorado? What if I never decided to go abroad and take that class, only to end up not going anyway? Why did I make the choices I did? It makes me wonder: Is every meeting already set out for us? Does everything really happen for a reason? Because if it does… why do bad things happen too? Why do innocent people have to die or suffer?
Faith. Destiny. I still believe they bring people together. But I’ve also learned something deeper: it’s our choice to stay. Life isn’t a perfect fairytale. It’s a series of crossroads — moments where faith may guide you, but choice determines the story. Everyone is the main character in their own story, and lately, I’ve started to reflect on mine — how every chapter of my life holds its own story, its own turning points, and its own characters. Chapter 15 was my all-girls school era. Looking back, it was one of the best decisions my parents ever made for me. That chapter shaped me into the person I am today — stronger, more confident, and a little wiser than before.
Now, Chapter 22 is about to begin. I may not know exactly where the story will go, but I know this: I’m the one writing it. Every character who enters my life brings a plot twist, shifting the story in unexpected ways. And maybe… that’s the beauty of it. This is my story. I’m not just living it — I’m owning it. This isn’t the end of my fairytale — it’s the beginning of my reality.
One Story at a time,
Han’s Signature
Những ‘Điều Nếu Như’ Đã Viết Nên Câu Chuyện Của Tô
“Có những khoảnh khắc thay đổi bạn thật khẽ khàng. Cũng có những khoảnh khắc viết lại cả câu chuyện cuộc đời bạn.”
“Nếu mỗi lựa chọn đều dẫn ta đến một nơi nào đó, vậy liệu có phải định mệnh đã đưa ta đến đây… hay chỉ là chuỗi những quyết định mong manh của con người?”
Khi nộp đơn vào đại học, tôi đã viết cả bài luận chỉ xoay quanh một niềm tin: rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Hồi đó, tôi thật sự tin rằng cuộc sống sẽ luôn êm đềm và dễ dàng, như một câu chuyện cổ tích cứ thế mở ra thật hoàn hảo. Bây giờ tôi 21 tuổi, sắp tốt nghiệp đại học, và tôi đã thay đổi rất nhiều. Câu chuyện “công chúa Disney” mà tôi từng mơ tưởng đã dần phai nhạt khi tôi bước vào thực tế. Tôi đã trải qua những cơn sóng gió đầu tiên, tình yêu đầu tiên — thứ tình cảm khiến bạn tin rằng bạn có thể nắm tay ai đó cho đến tận cuối cùng.
Tôi bắt đầu tự hỏi: Tương lai sẽ ra sao? Tôi vẫn muốn tin rằng chỉ cần có nhau, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng rồi những “điều nếu như” bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Nếu như tôi đã không ở lại Colorado thì sao? Nếu như tôi không quyết định đi du học và đăng ký lớp học đó, dù cuối cùng cũng không đi thì sao? Tại sao tôi lại đưa ra những lựa chọn như vậy? Điều đó khiến tôi tự hỏi: Liệu mọi cuộc gặp gỡ đều đã được sắp đặt sẵn? Liệu mọi thứ thực sự xảy ra vì một lý do nào đó? Nếu đúng như vậy… thì tại sao những điều tồi tệ vẫn xảy ra? Tại sao những người vô tội phải chịu đau đớn hay mất mát?
Niềm tin. Định mệnh. Tôi vẫn tin rằng chính chúng mang con người đến với nhau. Nhưng tôi cũng đã học được một điều sâu sắc hơn: chính chúng ta là người lựa chọn ở lại. Cuộc sống không phải là một câu chuyện cổ tích hoàn hảo. Nó là chuỗi những ngã rẽ — nơi niềm tin có thể dẫn đường, nhưng lựa chọn mới là thứ quyết định câu chuyện. Mỗi người đều là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình. Gần đây, tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình — từng chương đều có một câu chuyện riêng, những bước ngoặt riêng và những con người đã để lại dấu ấn.
Chương 15 là thời học ở trường nữ sinh. Nghĩ lại, đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất mà ba mẹ tôi từng đưa ra. Chương đó đã định hình tôi trở thành con người của hôm nay — mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và khôn ngoan hơn một chút.
Bây giờ, chương 22 sắp bắt đầu. Tôi không biết chính xác câu chuyện sẽ đi về đâu, nhưng tôi biết một điều: tôi là người viết nên nó. Mỗi người bước vào cuộc đời tôi đều mang theo một bước ngoặt, khiến câu chuyện thay đổi theo những cách không ngờ tới. Và có lẽ… đó chính là điều khiến nó trở nên đẹp đẽ. Đây là câu chuyện của tôi. Tôi không chỉ đang sống trong nó — tôi đang làm chủ nó. Đây không phải là kết thúc của câu chuyện cổ tích — mà là khởi đầu của hiện thực.
Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân
