The question that has been asked for centuries: what is love? Is love the feeling of comfort, safety, and security? The feeling of knowing that no matter how messy the world gets, you always have someone who makes you feel at home, someone who gives you the emotional support you need. It’s the deep exhale you take at the end of a long day, the way your shoulders relax because you can be your true self, the way silence isn’t awkward but peaceful and soothing. It’s the feeling of family: of not wanting anyone to hurt them, because when they do, a piece of you hurts too. It’s the kind of love that makes you care for them deeply, almost in a protective, familial way.
But love is also the opposite, a risk we have to take. It’s stepping out of your comfort zone and into the unknown, opening your heart to a future whose ending you cannot see. To love someone is to accept uncertainty, to leap without a safety net. It is vulnerability in its purest form; the courage to give someone your trust and your soul, knowing they could break it, but believing they won’t. It’s putting your feelings and emotions on the line and choosing to do so anyway.
Love is also the feeling of wanting to take care of them, the ache in your chest when they’re sad because their pain becomes your own. It’s the selfish desire to call them yours, to hold on tightly even when you know love also means letting go. It’s the way the world fades when you’re around them, until nothing else exists: just two people in love, lost in a moment that feels infinite.
And then there’s a part of me that believes in timing. The invisible string theory suggests that some people are tied to us long before we ever meet, and the universe keeps us apart until the right moment. The last meeting, the third encounter, the “coincidences” that don’t feel random maybe they all happen for a reason. This universe we live in is far beyond what we can fully understand.
I am just a girl in her 20s, trying to figure it out, trying to figure out her emotions and where life will take her. Maybe love is comfort. Maybe love is risk. Maybe love is timing. Or maybe it’s all of it at once: the paradox of feeling both safe and vulnerable, both anchored and free, both chosen and destined.
In the end, all she wants is to be happy and to love.
One story at a time
Han’s Signature
Tình Yêu Là Gì?
Câu hỏi muôn đời vẫn còn bỏ ngỏ: Tình yêu là gì?
Phải chăng tình yêu là sự an yên, là vòng tay che chở? Là khi ta biết rằng giữa muôn vàn xáo động ngoài kia, vẫn có một người khiến ta thấy mình thuộc về, một nơi cho ta trở về gọi là “nhà”. Là hơi thở dài buông xuống sau một ngày mỏi mệt, là đôi vai khẽ nhẹ đi khi không còn phải che giấu bản thân, là sự im lặng không gượng ép mà thanh thản, êm đềm như tiếng thì thầm của gió. Tình yêu còn giống như tình thân: khi họ tổn thương, ta cũng thấy tim mình nhói đau, và ta yêu thương, bảo vệ họ theo cách gần như bản năng.
Nhưng tình yêu đâu chỉ là chốn yên bình. Nó còn là bước nhảy mạo hiểm vào vùng chưa biết, là dám mở trái tim cho một tương lai mù mờ, không ai đoán được kết cục. Yêu là chấp nhận bất định, là dũng khí lao vào khoảng không vô hình mà chẳng có lưới nào nâng đỡ. Đó là sự mong manh tuyệt đối, là lòng can đảm khi trao niềm tin và linh hồn cho người khác, biết rằng có thể vỡ vụn, nhưng vẫn tin, vẫn trao, vẫn yêu.
Tình yêu còn là khát khao chăm sóc, là nhói buốt trong ngực khi thấy người kia buồn bã, là mong muốn ích kỷ gọi họ là “của riêng ta”. Là vòng tay giữ chặt dù biết rằng yêu cũng đồng nghĩa với học cách buông. Là khoảnh khắc thế giới tan biến, chỉ còn hai con người đối diện nhau, như thể cả vũ trụ đều ngưng đọng trong phút giây ấy.
Và tôi tin vào thời khắc. Tin vào thuyết “sợi dây vô hình”, rằng có những người đã được gắn kết với ta từ rất lâu, chỉ là vũ trụ đợi đúng khoảnh khắc để kéo hai đầu sợi chỉ lại gần. Những cuộc gặp gỡ, những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên, biết đâu đều mang theo một ý nghĩa thầm kín. Bởi vũ trụ này bao la và huyền diệu hơn bất cứ điều gì ta có thể thấu hiểu.
Tôi chỉ là một cô gái tuổi đôi mươi, chập chững trên hành trình tìm hiểu trái tim mình, tự hỏi cuộc đời sẽ đưa mình về đâu. Có lẽ tình yêu là bình yên. Có lẽ tình yêu là mạo hiểm. Có lẽ tình yêu là sự đúng lúc. Và biết đâu, tình yêu là tất cả những điều ấy: vừa an toàn vừa mong manh, vừa neo giữ vừa tự do, vừa là lựa chọn, vừa là định mệnh.
Sau cùng, tất cả những gì cô gái ấy mong muốn
chỉ là hạnh phúc, và được yêu.
Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân

