July 15, 2025
A professor once asked the class, “If you had one last day to live, what would you want your family to do with you?” People said things like skydiving, going to the beach, eating their favorite meal, doing things they have not done before. When it was my turn, I said, “I’d want my family to be stuck in traffic with me.”
The room giggled a little, and there was a confused look on everyone’s face. I know it might sound goofy, but I was serious. Traffic, as we know, is very annoying and ordinary, but it is one of the times where we’re forced to slow down. You cannot rush or fast forward through traffic. You just… sit. Together. Enjoy the moment.
In the stillness, you start to realize how blue the sky is. The lyrics of the background music. The rhythm of your breath.
The most important thing is the people beside you. We live in a world that never stops moving, people always in the fast lane to make it to their destination as fast as possible. We race through the days, chase deadlines, speed and shortcut toward our goals. But in the end, it is not how fast we get there; it is the process, the progress we experienced, the places where we met the people we love, the ones who have always been with us until the end.
I used to be someone who did not live in the moment, who would always chase the future — “if I get there, if I have that… then I will be happy.” I thought happiness was tied to achievement or milestones. The reality is, life does not wait for anyone. The truth is, happiness does not live in the “if.” Life is to live in the present; those quiet, overlooked, in-between moments that we are often too busy to notice.
Everyone comes into this universe with a lesson to learn and a mission to fulfill. Some people are here to build, to teach, to lead. Some are here to love, to heal, to grow. And some… maybe like me… are here to learn to slow down, to live in the moment, to notice, to learn that life is not about getting somewhere; it is about being here in the present. That’s what makes the definition of life.
I am still trying to slow down, still learning how to be in the present in a world where we always need to hustle, always need to plan ahead and think about the future, always be in the “on” mode.
Traffic is one of my favorite moments, the time for us to pause, to look out the window, to just be. In that pause, you start to notice things: the way the clouds drift slowly above, the birds flying in quiet formation, the soft hum of life continuing around you. These are the moments where nothing big is happening but everything real is.
Maybe my lesson in this lifetime is just that: to be here, to breathe, to feel, and to love what is in front of me before it’s gone. Because at the end of the day, we will not remember how fast we moved, but we will remember who was beside us, the memories we made, and the feelings we had when we finally slowed down.
One Story at a time,
Han’s Signature
Nơi Thế Giới Chậm Lại
Một lần, giáo sư hỏi cả lớp: “Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của bạn trên đời, bạn muốn gia đình sẽ làm gì cùng bạn?”
Mọi người nói những điều như nhảy dù, đi biển, ăn món ăn yêu thích, hoặc làm những điều họ chưa từng thử. Đến lượt mình, tôi nói:
“Tôi muốn gia đình mình ngồi trong xe và bị kẹt xe củng với tôi.
Cả lớp cười khúc khích, và có những ánh mắt ngơ ngác hướng về tôi.
Tôi biết nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tôi nghiêm túc. Kẹt xe điều mà ai cũng than phiền, là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi buộc ta phải chậm lại. Không thể vội. Không thể tua nhanh. Chỉ có thể ngồi đó. Cùng nhau. Và tận hưởng khoảnh khắc.
Trong sự tĩnh lặng đó, ta bắt đầu nhận ra bầu trời xanh đến nhường nào.
Lời bài hát đang vang lên trong xe. Nhịp thở đều đặn của chính mình.
Điều quan trọng nhất chính là người đang ngồi cạnh bạn. Chúng ta đang sống trong một thế giới không bao giờ ngừng chuyển động
nơi mọi người luôn vội vã, luôn cố gắng đến đích nhanh nhất có thể. Ta chạy đua với thời gian, săn đuổi những mục tiêu, tìm đường tắt để rút ngắn hành trình. Nhưng cuối cùng, điều còn lại không phải là chúng ta đã đi nhanh bao nhiêu, mà là chặng đường đó đã diễn ra như thế nào nơi ta từng vấp ngã, nơi ta gặp được những người mình yêu thương, những người vẫn luôn ở bên ta cho đến cuối cùng.
Tôi từng là người không sống trong hiện tại,luôn chạy theo tương lai với suy nghĩ: “Khi nào đạt được điều đó… khi nào có được thứ này… thì tôi sẽ hạnh phúc.” Tôi từng nghĩ hạnh phúc gắn liền với thành công hay cột mốc nào đó. Nhưng sự thật là, cuộc sống không chờ ai cả. Và hạnh phúc không nằm trong chữ “nếu”. Hạnh phúc nằm trong giây phút hiện tại, những khoảnh khắc nhỏ bé, yên ắng, đôi khi bị lãng quên, bởi vì ta quá bận để nhận ra.
Mỗi người đến thế giới này với một bài học cần học và một sứ mệnh để hoàn thành. Có người đến để xây dựng, để dẫn dắt, để giảng dạy. Có người đến để yêu thương, để chữa lành, để trưởng thành. Và có người… có lẽ như tôi… đến để học cách chậm lại. Học cách sống trong hiện tại. Học cách cảm nhận. Học rằng cuộc sống không phải là để đi đến đâu đó,
mà là để hiện diện, ngay tại đây và ngay lúc này — đó mới là ý nghĩa thật sự của sự sống.
Tôi vẫn đang học cách chậm lại, vẫn đang tập sống trọn vẹn trong hiện tại, một thế giới luôn bắt ta phải bận rộn, phải lên kế hoạch trước, phải luôn ở trong trạng thái “sẵn sàng”.
Kẹt xe lại là khoảnh khắc tôi yêu thích nhất, khi ta được tạm dừng,
nhìn ra cửa sổ, và chỉ đơn giản là hiện hữu. Trong khoảng lặng đó, ta bắt đầu nhìn thấy những điều nhỏ bé: mây trôi lững lờ trên cao,
những chú chim bay thành đàn, tiếng rì rào của cuộc sống vẫn đang tiếp diễn quanh ta. Đó là những khoảnh khắc chẳng có gì lớn lao xảy ra, nhưng mọi điều thật sự lại hiện diện ở đó.
Có lẽ bài học của tôi trong kiếp sống này chỉ đơn giản là: được hiện diện, được thở, được cảm nhận, và được yêu thương những điều trước mắt, trước khi chúng biến mất. Bởi vì đến cuối cùng, chúng ta sẽ không nhớ mình đã đi nhanh đến đâu, mà sẽ nhớ ai đã ở bên mình, những kỷ niệm đã tạo ra, và cảm xúc mà ta có được khi cuối cùng, mình chịu chậm lại.

Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân
