College ended… now what?
For almost my entire life, there was always a next step. Finish elementary school. Go to middle school. Finish high school. Go to college. Pick a major. Pass the classes. Get the degree. There was always something next, and now I have the degree, something I spent years working toward, something that was supposed to represent the beginning of my “real life.”
But now that I’m here, I find myself asking, what exactly is my real life supposed to look like?
Well… I don’t know.
I’ve started applying for jobs and hoping I’ll hear back from somewhere. I scroll through job descriptions trying to imagine myself doing them. Some sound interesting, some sound like something I could learn, and some I apply to simply because I know I need to start somewhere. I have a Finance degree, but I still don’t know exactly what I want to do with it, and that feels a little strange to admit.
You spend four years working toward something, and everyone makes graduation feel like this big finish line, but nobody really talks about what happens after. There is no next semester. No new class schedule. No syllabus telling you what you need to do. For the first time, there isn’t really a path already laid out in front of me.
And somehow, while I’m trying to figure all of that out, everything else in my life decided to change too.
My boyfriend has become such an important part of my life, someone I see a future with, someone I can picture still holding hands with when we’re old. We always joke about it too. I tell him that when we’re old, I’m going to kick his cane away, and he tells me he’ll take the tennis balls off my walker.
Maybe that sounds silly, but I think those little jokes say a lot. Somewhere along the way, “us” became something I started imagining far beyond right now.
And recently, he received a job offer in another state.
It wasn’t expected, not for him and not for me. It definitely wasn’t part of the plan we had imagined, but sometimes life doesn’t care very much about your plans. So now, we’re going to be doing long distance.
Am I excited about that part? Obviously not.
But I’m also really happy for him. It’s a good opportunity and a chance for him to grow, and I would never want him to give something up just because we’re scared of change. I think loving someone also means wanting to see them become the best version of themselves, even when that growth takes them a little farther away from you.
Will it be easy? Probably not.
We’ll have to adjust and learn how to love each other in a different way, from a little farther away than we’re used to. But somehow, I believe we will figure it out.
Maybe that’s what love is sometimes too, not holding someone back because you’re afraid of what might change, but trusting that what you have can grow through the change and come out even stronger.
And I think that idea applies to more than just love.
Maybe it applies to life too.
Right now, so much of my future feels unknown. I don’t know what job I’ll end up with. I don’t know exactly what I want to do with my degree. I don’t know where I’ll be living a year from now. I don’t know what I’m truly passionate about. Sometimes I don’t even know what my purpose is.
And maybe… I’m not supposed to know yet.
Someone once told me something that I still think about. Imagine if you knew that every Friday you were going to eat your favorite food. At first, you would probably be excited. It’s your favorite food after all.
But every Friday?
You already know exactly what is coming. You know what you’re going to eat. You know what it will taste like. There is no surprise anymore.
Would it still feel as special?
That made me think about life.
We spend so much time wishing we could see the future. I know I do. I want to know what job I’m going to get. I want to know how long distance will go. I want to know where I’m going to live. I want to know what career I’ll have. I want to know what I’m supposed to be passionate about. I want to know that everything I’m doing right now will eventually work out.
But what if I actually could know?
What if somebody sat me down today and told me exactly what the next ten years of my life would look like? Where I would live. Who I would be with. What job I would have. Which plans would work out and which ones wouldn’t.
Would I really want to know?
I don’t think I would.
Because wouldn’t that take away some of the excitement?
Maybe the whole point of life is experiencing it as it comes, the surprises, the changes, the random opportunities, the people you never expected to meet, the places you never thought you would go, and the plans that fall apart and somehow lead you somewhere different.
Maybe knowing everything that is ahead of us would make life boring.
Maybe uncertainty is what makes a story worth living.
And I think I’m slowly learning that just because I don’t know what comes next doesn’t mean I’m behind. It doesn’t mean I’m lost either. Maybe I’m simply at the beginning of a part of my life that hasn’t been written yet.
For years, I knew what the next step was supposed to be.
Now I don’t.
And maybe that’s actually kind of exciting.
Maybe that’s the whole point.
For so long, I thought having a plan meant having control. But life keeps reminding me that some of the most important things happen outside of the plan anyway. The people we meet, the opportunities we never expected, the places we end up, and the versions of ourselves we haven’t met yet.
So maybe I’ll stop trying so hard to see ten steps ahead.
I’ll apply for the jobs. I’ll learn how to love from a little farther away. I’ll try things, probably get some of them wrong, and keep going anyway.
I still don’t know exactly what my purpose is or where this next chapter will take me.
But maybe I don’t want to know yet.
Because if I already knew every page of my story, there wouldn’t be much of a story left to live.
So for now, I’ll just turn the page and see what happens next.
One Story at a time,
Han’s Signature
Một Chương Đời Không Nằm Trong Kế Hoạch
Đại học kết thúc… rồi sao nữa?
Gần như suốt cả cuộc đời tôi, lúc nào cũng có một bước tiếp theo đang chờ sẵn. Học xong tiểu học. Lên cấp hai. Tốt nghiệp cấp ba. Vào đại học. Chọn ngành. Qua từng môn học. Rồi lấy bằng. Lúc nào cũng có một điều gì đó tiếp theo để hướng tới. Và bây giờ, tôi đã có tấm bằng trong tay, thứ mà tôi đã dành nhiều năm để cố gắng đạt được, thứ mà tôi từng nghĩ sẽ đánh dấu sự bắt đầu của “cuộc sống thật sự” của mình.
Nhưng khi thật sự đứng ở đây rồi, tôi lại tự hỏi: Rốt cuộc cuộc sống thật sự của mình sẽ trông như thế nào?
Ừm… tôi không biết.
Tôi đã bắt đầu nộp đơn xin việc và hy vọng sẽ nhận được phản hồi từ đâu đó. Tôi lướt qua từng bản mô tả công việc và cố tưởng tượng mình sẽ như thế nào nếu làm công việc ấy. Có những vị trí nghe khá thú vị, có những thứ tôi nghĩ mình có thể học được, và cũng có những công việc tôi nộp đơn đơn giản chỉ vì tôi biết mình cần phải bắt đầu từ đâu đó. Tôi có một tấm bằng Tài chính, nhưng tôi vẫn chưa biết chính xác mình muốn làm gì với nó, và thú thật, điều đó khiến tôi cảm thấy hơi lạ.
Bạn dành bốn năm để cố gắng hướng đến một mục tiêu, và mọi người luôn khiến ngày tốt nghiệp nghe giống như một vạch đích thật lớn. Nhưng chẳng mấy ai nói về chuyện xảy ra sau khi bạn đã bước qua vạch đích đó. Không còn học kỳ tiếp theo. Không còn lịch học mới. Không còn giáo trình nói cho bạn biết mình cần làm gì. Lần đầu tiên, phía trước tôi không còn một con đường đã được vạch sẵn.
Và bằng một cách nào đó, ngay lúc tôi còn đang cố gắng hiểu tất cả những điều ấy, những phần khác trong cuộc sống của tôi cũng bắt đầu thay đổi.
Bạn trai tôi đã trở thành một người vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi, một người mà tôi nhìn thấy trong tương lai của mình, một người mà tôi có thể tưởng tượng mình vẫn sẽ nắm tay khi cả hai đã già.
Chúng tôi còn hay đùa về chuyện đó nữa. Tôi nói với anh rằng sau này khi già, tôi sẽ đá cây gậy của anh ra xa, còn anh thì bảo anh sẽ tháo mấy quả bóng tennis ra khỏi chiếc khung tập đi của tôi.
Nghe có vẻ hơi ngốc nghếch, nhưng tôi nghĩ những câu đùa nhỏ như vậy lại nói lên rất nhiều điều. Từ lúc nào đó mà chính tôi cũng không nhận ra, hai chữ “chúng ta” đã trở thành một điều mà tôi bắt đầu tưởng tượng xa hơn rất nhiều so với hiện tại.
Và gần đây, anh nhận được một lời mời làm việc ở một tiểu bang khác.
Điều đó hoàn toàn không nằm trong dự tính. Không phải đối với anh. Cũng không phải đối với tôi. Nó chắc chắn không nằm trong kế hoạch mà cả hai từng hình dung. Nhưng đôi khi, cuộc sống thật sự chẳng quan tâm lắm đến những kế hoạch mà chúng ta đã đặt ra.
Và thế là bây giờ, chúng tôi sắp phải yêu xa.
Tôi có vui về phần đó không? Tất nhiên là không rồi.
Nhưng đồng thời, tôi cũng thật sự rất vui cho anh. Đây là một cơ hội tốt, một cơ hội để anh trưởng thành và tiến xa hơn, và tôi sẽ không bao giờ muốn anh từ bỏ một điều tốt đẹp chỉ vì cả hai chúng tôi sợ sự thay đổi.
Tôi nghĩ yêu một người cũng có nghĩa là muốn nhìn thấy họ trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, ngay cả khi quá trình trưởng thành ấy đôi khi đưa họ xa mình hơn một chút.
Liệu nó có dễ dàng không? Chắc là không.
Chúng tôi sẽ phải thích nghi và học cách yêu nhau theo một cách khác, từ một khoảng cách xa hơn so với những gì cả hai đã quen. Nhưng bằng một cách nào đó, tôi vẫn tin rằng chúng tôi sẽ tìm ra cách.
Có lẽ đôi khi tình yêu là như vậy, không phải giữ một người lại chỉ vì mình sợ mọi thứ sẽ thay đổi, mà là tin rằng tình yêu của cả hai có thể cùng lớn lên qua những thay đổi ấy, và thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn.
Và tôi nghĩ điều đó không chỉ đúng với tình yêu.
Có lẽ nó cũng đúng với cuộc sống.
Hiện tại, tương lai của tôi vẫn còn quá nhiều điều chưa biết. Tôi không biết cuối cùng mình sẽ làm công việc gì. Tôi không biết chính xác mình muốn làm gì với tấm bằng của mình. Tôi không biết một năm nữa mình sẽ sống ở đâu. Tôi không biết điều gì thật sự khiến mình đam mê. Đôi khi tôi thậm chí còn không biết mục đích của cuộc đời mình là gì.
Và có lẽ… hiện tại tôi chưa cần phải biết.
Có một người từng nói với tôi một điều mà đến giờ tôi vẫn nhớ.
Hãy tưởng tượng rằng bạn biết chắc mỗi thứ Sáu, bạn sẽ được ăn món ăn yêu thích của mình. Lúc đầu, chắc chắn bạn sẽ rất hào hứng. Dù sao đó cũng là món bạn thích nhất mà.
Nhưng nếu thứ Sáu nào cũng vậy thì sao?
Bạn đã biết chính xác điều gì đang chờ mình. Bạn biết mình sẽ ăn gì. Bạn biết nó sẽ có vị như thế nào. Không còn bất ngờ nữa.
Liệu nó có còn đặc biệt như trước không?
Điều đó khiến tôi nghĩ về cuộc sống.
Chúng ta dành rất nhiều thời gian để ước rằng mình có thể nhìn thấy tương lai. Tôi biết tôi cũng vậy. Tôi muốn biết mình sẽ nhận được công việc nào. Tôi muốn biết chuyện yêu xa của chúng tôi sẽ ra sao. Tôi muốn biết sau này mình sẽ sống ở đâu. Tôi muốn biết mình sẽ có một sự nghiệp như thế nào. Tôi muốn biết điều gì mới thật sự là đam mê của mình. Tôi muốn biết rằng tất cả những gì mình đang làm ở hiện tại rồi cuối cùng cũng sẽ ổn.
Nhưng nếu tôi thật sự có thể biết thì sao?
Nếu hôm nay có một người ngồi xuống trước mặt tôi và kể chính xác mười năm tiếp theo của cuộc đời tôi sẽ như thế nào thì sao? Tôi sẽ sống ở đâu. Tôi sẽ ở bên ai. Tôi sẽ làm công việc gì. Kế hoạch nào sẽ thành hiện thực và kế hoạch nào sẽ không.
Tôi có thật sự muốn biết không?
Tôi nghĩ là không.
Bởi vì nếu biết hết rồi, chẳng phải một phần háo hức cũng sẽ biến mất sao?
Có lẽ điều thú vị của cuộc sống chính là được trải nghiệm mọi thứ khi chúng đến. Những bất ngờ. Những thay đổi. Những cơ hội xuất hiện từ đâu đó mà mình chưa từng nghĩ tới. Những người mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp. Những nơi mình chưa từng tưởng tượng sẽ đặt chân đến. Và cả những kế hoạch tưởng như đã đổ vỡ, nhưng rồi bằng một cách nào đó lại dẫn mình đến một nơi hoàn toàn khác.
Có lẽ nếu biết trước tất cả những gì đang chờ phía trước, cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán.
Có lẽ chính những điều chưa biết mới khiến câu chuyện này đáng để sống.
Và tôi nghĩ mình đang dần hiểu rằng chỉ vì tôi chưa biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không có nghĩa là tôi đang chậm hơn người khác.
Cũng không có nghĩa là tôi đang lạc lối.
Có lẽ tôi chỉ đang đứng ở phần đầu của một chương đời vẫn chưa được viết.
Trong nhiều năm, tôi luôn biết bước tiếp theo của mình là gì.
Còn bây giờ thì không.
Và có lẽ… điều đó cũng khá thú vị.
Có lẽ đó mới chính là ý nghĩa của tất cả những điều này.
Trong một khoảng thời gian rất dài, tôi luôn nghĩ rằng có một kế hoạch đồng nghĩa với việc mình có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng cuộc sống cứ liên tục nhắc tôi rằng đôi khi, những điều quan trọng nhất lại xảy ra hoàn toàn ngoài kế hoạch. Những người chúng ta gặp. Những cơ hội chúng ta chưa từng mong đợi. Những nơi mà cuối cùng cuộc sống đưa chúng ta đến. Và cả những phiên bản của chính mình mà chúng ta vẫn chưa có cơ hội gặp.
Vậy nên có lẽ tôi sẽ ngừng cố gắng nhìn trước mười bước.
Tôi sẽ tiếp tục nộp đơn xin việc. Tôi sẽ học cách yêu một người từ một khoảng cách xa hơn một chút. Tôi sẽ thử những điều mới, có lẽ sẽ làm sai vài lần, nhưng tôi vẫn sẽ tiếp tục bước đi.
Tôi vẫn chưa biết chính xác mục đích của mình là gì, hay chương tiếp theo này sẽ đưa tôi đến đâu.
Nhưng có lẽ hiện tại, tôi cũng chưa muốn biết.
Bởi vì nếu tôi đã biết trước từng trang trong câu chuyện của chính mình, thì sẽ chẳng còn bao nhiêu câu chuyện để tôi thật sự sống nữa.
Vậy nên lúc này, tôi chỉ đơn giản là lật sang trang tiếp theo…
và xem điều gì đang chờ mình ở đó.
Một câu chuyện,
Dấu ấn của Hân
